Saturday, March 29, 2025

 Có những người luôn sống với một cuốn sổ dày đặc kế hoạch. Sáng mai phải dậy lúc mấy giờ, ăn sáng ở đâu, 5 năm tới làm gì, 10 năm sau ở vị trí nào. Mỗi dòng đều được vạch ra như một bản đồ an toàn để tránh lạc đường. Nhưng rồi một cơn gió lạ thổi qua – một lần mất việc bất ngờ, một biến cố trong gia đình, một cuộc khủng hoảng sức khỏe, hay chỉ đơn giản là một sáng thức dậy thấy lòng trống rỗng – và mọi kế hoạch ấy trở thành giấy vụn.


Cuộc sống không phải một bản kế hoạch. Nó giống một dòng nước hơn – có những khúc quanh không báo trước, có những đoạn chảy xiết, và có khi là cả thác ngược. Ta tưởng mình điều khiển được nó, nhưng thật ra, phần lớn thời gian, ta chỉ đang học cách bơi trong cái dòng chảy ấy mà không chìm.


Người ta thường nói “thất bại là do không có kế hoạch”, nhưng đôi khi, chính vì có quá nhiều kế hoạch mà ta thất bại trong việc sống. Bởi ta quá bận nghĩ về bước tiếp theo, mà quên mất mình đang ở đâu. Quá bận rượt đuổi những gì sẽ đến, mà không còn cảm nhận được những gì đang có.


Có một nghịch lý kỳ lạ: càng cố kiểm soát cuộc đời, ta lại càng dễ mất kiểm soát. Bởi mọi thứ không bao giờ đi đúng như dự tính. Và khi thực tại không khớp với kế hoạch, thay vì điều chỉnh lại tâm thế, ta lại cho rằng mình thua cuộc. Nhưng nếu không có kỳ vọng cố định, làm sao có thất vọng cố hữu?


Sống không có kế hoạch không phải là thả mình trôi đi vô định. Đó là biết rõ phương hướng, nhưng chấp nhận rằng ta không thể vẽ chính xác từng bước chân trên đường đi. Đó là hiểu rằng bản đồ có thể cần chỉnh sửa sau mỗi đoạn đường, và đôi khi, lạc đường lại dẫn đến một nơi đẹp hơn.


Một đứa trẻ không cần kế hoạch để chơi đùa. Một nghệ sĩ không cần kế hoạch để nảy sinh cảm hứng. Một cơn mưa không lên lịch, nhưng lại khiến cả thành phố dịu lại sau ngày nắng gắt. Những điều chân thực và bất ngờ nhất thường không nằm trong dự tính.


Thay vì vạch ra cuộc đời như một đường thẳng khắt khe, có lẽ điều khôn ngoan hơn là học cách co giãn theo thời tiết, học cách rẽ khi cần, dừng khi mệt và bước tiếp khi đã sẵn sàng. Vì cuối cùng, điều giữ ta vững không phải là bản kế hoạch hoàn hảo, mà là khả năng thích nghi khi mọi thứ không hoàn hảo.


Không phải ai cũng đủ can đảm để sống mà không cần kế hoạch. Nhưng ai từng một lần vứt bỏ được kỳ vọng cứng nhắc, sẽ biết cảm giác ấy tự do đến mức nào. Và có thể, chính trong sự vô định ấy, cuộc đời mới thật sự bắt đầu.

 TÍNH TOÁN LUÔN LÀ KHỞI ĐẦU CỦA SỰ NGHÈO NÀN: BÀI HỌC ĐÁNG SUY NGẪM VỀ CUỘC ĐỜI


1. Những người khôn ngoan nhất luôn tỏ ra cởi mở, những người ít tài giỏi lại luôn thích quan tâm đến điều đúng sai nhỏ nhặt.


Tính toán là trở ngại lớn nhất cho sự thăng hoa của tính cách, là cơ chế tự vệ thụ động. Những người như vậy thường ích kỷ, sống b.u.ô.n.g t.h.ả, khép kín dẫn đến vòng luẩn quẩn của cuộc đời và ngày càng xấu đi.


Một người may mắn lấy được một viên ngọc trai to và đẹp, nhưng anh ta lại không hài lòng vì có một vết nhỏ trên viên ngọc trai.


Anh ta nghĩ rằng nếu có thể loại bỏ được đốm nhỏ này, thì nhất định nó sẽ trở thành bảo vật quý giá nhất trên đời. Vì vậy, anh ta đã lấy con d.a..o và tàn nhẫn c.ạ.o bỏ bề mặt của viên ngọc trai. Nhưng vết đốm vẫn còn đó, anh lại cắt một lớp khác. Vẫn còn đốm, anh lại tiếp tục cắt hết lớp này đến lớp khác, cho đến khi vết đốm hết, kết quả là gì? Viên ngọc trai không còn nữa.


Điều quan trọng nhất đối với chúng ta không phải là quan tâm đến thật và giả, được và mất, danh lợi, cao thấp, giàu nghèo, mà là làm sao để sống hạnh phúc và khám phá thi vị của cuộc đời.


2. Nếu tâm bất ổn thì than phiền ở khắp nơi, còn tâm hồn thoải mái thì luôn luôn là mùa xuân. Cho đi là cách giao tiếp tốt nhất, vì "cho" bao giờ cũng hạnh phúc hơn "nhận".


Một người đang khát trên sa mạc bỗng thấy một ngôi nhà nhỏ đổ nát. Bên cạnh có một cái máy hút nước và một cái bình nước, miệng bình được nút chặt bằng một cái nút bằng gỗ cùng một mẩu giấy ghi dòng chữ: "Đầu tiên đổ nước trong bình vào máy hút, sau đó hút nước, nhưng nhất định phải đổ đầy bình nước trước khi bạn đi".


Anh ta đứng trước một lựa chọn khó khăn: "Nếu đổ nước vào thiết bị hút mà không có nước chảy ra, chẳng phải đã lãng phí ấm nước cứu mạng này một cách vô ích sao? Ngược lại, nếu uống hết chỗ nước này, mình sẽ được cứu sống".


Anh nghĩ đi nghĩ lại, cân nhắc cẩn thận và cuối cùng quyết định làm theo những gì ghi chú bảo. Thật vui mừng, anh đã có được kết quả đúng với mong đợi của mình. Nước từ máy hút bắt đầu phun. Anh ấy đã uống vui vẻ!


Nghỉ ngơi một lúc, anh lại đổ đầy nước vào ấm, cắm nút và ghi thêm vào tờ giấy: "Tin tôi đi, những lời trên tờ giấy là sự thật. Bạn chỉ có thể dập tắt sự sống nếu không học cách tin tưởng. Hãy cho để nhận lại nhiều hơn."


"Tôi học cách cho đi không phải vì tôi có quá nhiều mà bởi tôi đã biết ý nghĩa và cảm giác của việc cho đi."


Ý nghĩa của cuộc sống không phải là nhận, không phải là lấy, mà là cho. Khuôn mặt trìu mến nhất và nụ cười dịu dàng nhất ẩn chứa sự trao tặng như ngọn lửa trại mang đến cho con người sự ấm áp.


3. Có một giai thoại thú vị như thế này:


Người nghèo hỏi nhà thông thái: "Tại sao tôi lại nghèo?"


Nhà thông thái trả lời: "Vì anh chưa học cách cho người khác."


Người nghèo nói: "Tôi, người không có gì, làm sao tôi có thể cho người khác được. ? "


Nhà thông thái nói: "Người không ra gì cũng có thể cho người khác bảy điều tốt!"


Thứ nhất: Nhan thí, hãy đối đãi người khác bằng nụ cười.


Thứ hai: Khẩu thí, nói những lời khen ngợi và an ủi.


Thứ ba: Tâm thí, trái tim rộng mở và tử tế với người khác.


Thứ tư: Đôi mắt nhìn người bằng lòng tốt.


Thứ năm: Thân thí, giúp đỡ người khác bằng hành động.


Thứ sáu: Tọa thí, nhường chỗ ngồi cho người khác.


Thứ bảy: Phòng thí, hãy có một trái tim yêu thương, bao dung với người xung quanh.


Sống ở trên đời, đừng có suy tính thiệt hơn nhiều quá, đừng hẹp hòi quá, cứ rộng rãi cho đi, có thể thu về những thứ thậm chí bản thân mình còn không bao giờ nghĩ tới. Cuộc sống hạnh phúc bởi sự cho đi, và hạnh phúc được trân trọng bởi sự sẻ chia.


Hạnh phúc cần được chia sẻ với người khác, nếu không trái tim sẽ giống như Biển C.h.ết, nơi nước chỉ có thể chảy vào chứ không thể chảy ra, và cuối cùng sẽ là những khoảng lặng ch.ế.t c.h.ó.c.


Đạt được là một loại hài lòng, cho đi là một loại hạnh phúc. Chỉ bằng cách học cách cho đi, bạn mới có thể gặt hái được hạnh phúc, biết cách cho đi mới có thể nhận được nhiều hồi báo hơn.


Sưu tầm

Friday, March 28, 2025

 Lời nói khôn ngoan để thử thách trí tuệ của bạn:

 1. “Ai chưa từng mắc sai lầm cũng là người chưa bao giờ thử làm điều gì mới.”

— Albert Einstein

 2. “Đừng tranh luận với kẻ ngốc, người ngoài nhìn vào sẽ chẳng thể phân biệt ai mới là kẻ ngốc.”

— Mark Twain

 3. “Sư tử không mất ngủ vì ý kiến của bầy cừu.”

— Khuyết danh

 4. “Những sợi xích trói buộc bạn thường chính là những sợi xích mà bạn từ chối phá vỡ.”

— Jean-Paul Sartre

 5. “Muốn biết bản chất thật của ai đó, hãy quan sát cách họ đối xử với những người chẳng thể mang lại lợi ích gì cho họ.”

— Johann Wolfgang von Goethe

 6. “Không phải mọi thứ ta đối mặt đều có thể thay đổi, nhưng không có gì có thể thay đổi nếu ta không dám đối mặt.”

— James Baldwin

 7. “Sự im lặng của bạn sẽ không bảo vệ bạn.”

— Audre Lorde

 8. “Một số người nghèo đến mức, thứ duy nhất họ có là tiền.”

— Patrick Meagher

 9. “Người khôn ngoan luôn lắng nghe nhiều hơn là nói.”

— Châm ngôn

 10. “Đừng để lòng trung thành biến thành xiềng xích.”

— Khuyết danh

 11. “Nhiều người đã chết ở tuổi 25, nhưng đến 75 tuổi mới được chôn.”

— Benjamin Franklin

 12. “Nhà tù đáng sợ nhất chính là những bức tường ta tự dựng lên trong tâm trí mình.”

— Khuyết danh

 13. “Những người mạnh mẽ nhất không phải là những người phô diễn sức mạnh, mà là những người âm thầm chiến đấu mà ta không hề hay biết.”

— Khuyết danh

 14. “Trước khi chữa lành cho ai đó, hãy hỏi họ có sẵn sàng từ bỏ điều khiến họ đau khổ hay không.”

— Khuyết danh

 15. “Cô đơn rất nguy hiểm. Nó dễ gây nghiện. Một khi bạn tìm thấy sự bình yên trong nó, bạn sẽ không muốn đối mặt với người khác nữa.”

— Khuyết danh

 16. “Người hỏi một câu có thể dại dột trong một phút, nhưng kẻ không bao giờ hỏi sẽ dại dột cả đời.”

— Khổng Tử

 17. “Hãy cẩn thận khi mù quáng đi theo đám đông. Đôi khi chữ ‘M’ trong ‘Masses’ (đám đông) lại là âm câm.”

— Khuyết danh

 18. “Càng học hỏi nhiều, ta càng nhận ra mình biết quá ít.”

— Aristotle

 19. “Muốn hiểu tâm trí ai đó, hãy lắng nghe lời họ nói. Muốn hiểu trái tim mình, hãy nhìn vào hành động của chính mình.”

— Khuyết danh

 20. “Bạn không chết đuối vì rơi xuống nước, mà vì không chịu vùng vẫy để ngoi lên.”

— Khuyết danh

📖 THAY TƯ DUY - ĐỔI CUỘC ĐỜI TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN:

 • Sách hay về làm giàu và kỹ năng sống: https://forms.gle/7wSK3AgtgpgKJ1HS9


 • Cẩm nang dạy con thông minh từ người Do Thái: https://forms.gle/KfmSQ9vkm9onUGsRA


 • Cơ hội đổi đời – Sách dành cho bạn trẻ trước khi quá muộn: https://forms.gle/fS3GAYYUkSCpBhM17

Thursday, March 27, 2025

 Gấu tạo thành một hàng rào chắn chưa từng có tại lối vào Yellowstone—Các nhà khoa học lo sợ chúng biết điều gì đó mà chúng ta không biết


Công viên quốc gia Yellowstone – Du khách hy vọng được chiêm ngưỡng cảnh quan ngoạn mục và kỳ quan địa nhiệt của Yellowstone đã gặp phải một hiện tượng thiên nhiên bất ngờ vào sáng thứ Hai: một bức tường gấu không thể xuyên thủng. Hàng trăm—có thể là hàng nghìn—con gấu xám và gấu đen đã tụ tập tại lối vào công viên, chặn mọi con đường và không chịu nhúc nhích, gây ra tình trạng tắc nghẽn giao thông, sơ tán người cắm trại và một cuộc khủng hoảng hiện sinh đối với các kiểm lâm viên của công viên.



"Chúng tôi đã từng nhìn thấy gấu gần cổng trước đây, nhưng chưa bao giờ như thế này", Tiến sĩ Henry Clawson, nhà sinh vật học về động vật hoang dã của Yellowstone, cho biết, khi đang quan sát một cách lo lắng từ một khoảng cách an toàn. "Gần như chúng đang tổ chức lại. Và điều đó... thực sự đáng lo ngại".


Những con gấu, trông có vẻ no đủ và bình tĩnh khác thường, được cho là đã đứng kề vai nhau, thỉnh thoảng gật đầu và gầm gừ. Một số người thậm chí còn giơ những tấm biển gỗ thô sơ, mặc dù không thể đọc được, nhưng đã làm dấy lên mối lo ngại rằng gấu hiện có thể biết chữ.


Các nhà khoa học đang cố gắng tìm hiểu nguyên nhân của cuộc tụ tập này, với nhiều giả thuyết khác nhau, từ sự nhầm lẫn về thời kỳ ngủ đông sớm cho đến việc Yellowstone cuối cùng đã trở thành công viên quốc gia đầu tiên thành lập công đoàn dưới sự lãnh đạo của loài gấu. Tuy nhiên, giả thuyết rùng rợn nhất là loài gấu cảm nhận được một sự kiện sắp xảy ra—một sự kiện mà các nhà khoa học đã không phát hiện ra.


"Nếu chúng cố gắng ngăn chúng ta ra ngoài vì một lý do nào đó thì sao?" kiểm lâm Doug McAllister thì thầm, mắt mở to nhìn chằm chằm vào rào chắn của loài gấu. "Chúng biết điều gì mà chúng ta không biết?"


Thêm vào sự căng thẳng, các báo cáo đang xuất hiện về việc nai sừng tấm, nai sừng tấm và thậm chí cả sói đang rút lui khỏi bên trong công viên với tốc độ đáng báo động. Những người theo thuyết âm mưu đã bắt đầu suy đoán về mọi thứ, từ một vụ phun trào siêu núi lửa sắp xảy ra cho đến một cuộc nổi dậy của loài bò rừng bison đã diễn ra từ lâu.


Hiện tại, Yellowstone vẫn không thể tiếp cận được, với chính quyền địa phương không chắc chắn về cách tiến hành. Một số người đề xuất đàm phán với loài gấu, nhưng những người khác lo ngại những cuộc đàm phán như vậy có thể dẫn đến nhận thức rằng loài người thực tế không phải là loài đứng đầu chuỗi thức ăn.


Cho đến khi biết thêm thông tin, các nhà khoa học đang kêu gọi công chúng giữ bình tĩnh, tránh cho gấu ăn và "có thể chỉ... không đến Yellowstone một thời gian".

Tesla

 Thương ông


Nikola Tesla được xem là nhà phát minh đầu tiên hệ thống dòng điện xoay chiều, một nhà khoa học thiên tài nhưng những ngày cuối đời lại sống trong nghèo khó, cô độc.


Vào những năm cuối đời, tiền bán bản quyền các phát minh sáng chế dần cạn kiệt, cộng với thất bại trong dự án tháp phát sóng không dây Wardenclyffe, Nikola Tesla đã sống trong một loạt khách sạn ở New York, khi năng lượng và sức khỏe tinh thần của ông suy yếu dần.


Những ngày cuối cùng, Nikola Tesla gần như ăn chay, chỉ sống bằng sữa, bánh mì, mật ong và nước ép rau. Tesla đã dành nhiều ngày trong công viên, vui vẻ cùng những chú chim bồ câu và những đêm mất ngủ với các vấn đề khoa học trong đầu.


Ngày 7/1/1943, Nikola Tesla qua đời một mình trong phòng 3327 trên tầng 33 của khách sạn New Yorker, thành phố New York, thọ 86 tuổi. Thi thể của ông được người giúp việc Alice Monaghan phát hiện sau khi cô vào phòng Tesla, mặc cho tấm biển “không làm phiền” mà Tesla đặt trước cửa phòng hai ngày trước đó.


(Đây là bức ảnh được cho là bức ảnh cuối cùng chụp Tesla trước khi ông qua đời)

#cothebanchuabiet

Saturday, March 22, 2025

Good

 Deal siêu hời trên Lazada. Mua ngay!

Tên sản phẩm:  Robot hút bụi lau sàn chuyên dụng Dreame X40 Ultra/ L40 Ultra - Bản quốc tế - Bảo hành 24 tháng

Giá bán:  ₫35,990,000

Giá đã giảm:  ₫22,990,000

https://s.lazada.vn/s.5JvHD?cc

Hai con người hai số phận nhưng cùng chung 1 mục tiêu. Mỗi người 1 hoàn cảnh, tất cả chung ta đều có chung 1 điểm xuất phát, mỗi người đều có 24h không ai hơn ai giây nào quan trọng bạn nỗ lực ra sao? 


Giữa những đối thủ có xe mới, có đủ trang bị , nó vẫn đứng ở vạch xuất phát, đôi mắt ánh lên sự kiên định. Không phải vĩ nó nghĩ mình chắc chắn thắng, mà vì nó biết mình Không thể từ bỏ. 


Đó là ánh mắt của một đứa trẻ chưa từng được ưu ái bởi số phận, nhưng lại được tôi luyện bởi khó khăn. Một ánh mắt không hề có sự ghen tị, chỉ co lòng quyết tâm. Bởi vì với nó, cuộc đua này không chỉ là một trận đấu mà còn là cơ hội để chứng minh định nghĩa về con người nó, có thể thiếu tất cả mọi thứ về vật chất nhưng nó không bao giờ thiếu đi ý chí. 

W


Trong các cuộc đua, đứa trẻ có tât cả chỉ xem là cuộc thử thách, trải nghiệm. Nhưng với đứa trẻ muốn có tất cả thì đó là cơ hội.

Tuổi trẻ như một chú ngựa, không chịu chạy không rèn luyện thì mãi chỉ là ngựa thường chẳng bao giờ trở thành chiến mã, 


Lúc trẻ không cố gắng, về già ắt bi thương. Sự lười nhác năm 25 tuổi tạo ra sự bất lực của tuổi 35. Sự bất lực của năm 35 tuổi, tạo ra sự vô dụng ở tuổi 45. Sự vô dụng năm 45 tuổi, tạo ra một cuộc đời thất bại.

Friday, March 21, 2025

 Nếu anh em luôn mong thứ Sáu và sợ hãi thứ Hai, cảm thấy đang "lãng phí thanh xuân" với công việc hiện tại, hãy học ngay Richard Branson, một trong những tỷ phú thú vị nhất quả đất.


Bài này dành cho các anh em đang:

- Thức dậy sảng khoái được một phút rồi lập tức thấy chán nản, nặng nề khi phải đến công ty. Sáng thứ hai thì như cực hình.

- Ngồi trong văn phòng chỉ mong ngóng hết giờ như chờ mẹ đi chợ về ngày còn bé.

- Được giao gì thì làm nấy, được cũng được mà không được cũng chả sao. Miễn đến tháng có tiền đầy đủ là được.

- Nhiều khi cũng muốn thử những "cái mới" nhưng nghĩ lại thì "chờ khi nào có dịp".


Năm đầu tiên khi quay trở lại công việc sau khi khởi nghiệp thất bại. Tui đã trải qua cảm giác chính xác như thế. 

Cảm giác như chính mình đang lãng phí thời gian và năng lực của mình. Cứ như đang đi trên con đường của người khác, sống cuộc đời của ai đó chứ không phải của chính mình.


Nếu anh em cũng như tui ngày trước, cảm giác như thời gian đang trôi qua, và thanh xuân của mình đang bị lãng phí vô ích.


Bài viết này dành cho anh em, mất khoảng 11' phút đọc. Vẫn là lời khuyên cũ nên đọc chậm, và một mạch, không ngắt quãng. Nếu ghi chú và đối chiếu lại bản thân lại càng x2 hiệu quả. Nếu anh em chưa đọc được luôn thì save lại, tối đọc. Nhé.


-------

Từ đứa trẻ "vô vọng" đến tỷ phú vũ trụ: Câu Chuyện Phi Thường Của Richard Branson

-----------

Có lẽ anh em chỉ biết Richard Branson là một tỷ phú sở hữu đế chế Virgin trải dài từ âm nhạc, hàng không đến du lịch vũ trụ. Nhưng ít ai biết rằng "ổng" từng là một đứa trẻ bị gán mác "kém cỏi" và "không có tương lai".


Ổng mắc chứng khó đọc (dyslexia) nghiêm trọng, đến mức không thể đọc được các bài kiểm tra ở trường. Các giáo viên coi ổng như một học sinh "vô vọng". Ở tuổi 16, hiệu trưởng đã nói thẳng với ổng: "Cậu sẽ hoặc đi tù, hoặc trở thành triệu phú."


Điều đáng kinh ngạc là cách ông ấy đã biến những khó khăn này thành lợi thế. Vì không thể dựa vào hệ thống giáo dục truyền thống, Richard Branson buộc phải phát triển các kỹ năng khác: óc kinh doanh, khả năng kết nối với mọi người, và đặc biệt là tư duy "khác biệt".


Năm 1970, ở tuổi 20, ông khởi động Virgin Records từ một cửa hàng nhỏ. Đến năm 1972, ổng mở Virgin Studios - nơi đĩa nhạc đầu tiên của Mike Oldfield "Tubular Bells" được thu âm, bán được 5 triệu bản và trở thành một trong những album indie thành công nhất lịch sử.


Nhưng đỉnh cao phải là năm 1984, khi ổng quyết định thành lập hãng hàng không Virgin Atlantic dù không có chút kinh nghiệm nào trong ngành. Các chuyên gia gọi đó là "ý tưởng tự sát". Và rồi năm 1992, Virgin đứng bên bờ vực phá sản, buộc Branson phải bán Virgin Records cho EMI với giá 500 triệu bảng Anh để cứu Virgin Atlantic.


Ông khóc như mưa ngày ký vào hợp đồng bán Virgin Records - "đứa con đầu lòng" của mình. Nhưng thay vì bỏ cuộc, ổng đã dùng số tiền đó để tiếp tục phát triển Virgin Atlantic và mở rộng đế chế Virgin sang hơn 400 công ty khác, từ viễn thông đến du lịch vũ trụ.


Ngày nay, với tài sản ước tính 4,7 tỷ USD (theo Forbes), Branson là minh chứng sống cho câu nói: "Cơ hội kinh doanh giống như những chiếc xe buýt; luôn có một chiếc khác sẽ đến."


-----

Điều gì khiến anh em không đam mê với công việc hiện tại?

-------

Sau khi quan sát nhiều câu chuyện của những người xuất chúng như Branson, tui nhận ra có 3 yếu tố cốt lõi khiến nhiều anh em mình mắc kẹt trong công việc không đam mê:


----

1. Tư duy "An Toàn Trên Hết" - Bẫy Tâm Lý Nguy Hiểm Nhất


"An toàn trên hết" là một cái bẫy tâm lý mà hầu hết chúng ta đều vướng phải. Chúng ta được dạy từ nhỏ rằng ổn định là chìa khóa của hạnh phúc. 

Chúng ta bị nhồi nhét tư duy: "Học hành chăm chỉ, tìm một công việc ổn định, và giữ nó đến khi về hưu."


Nhưng tư duy này lại cực kỳ nguy hiểm.

Vì nó khiến chúng ta hy sinh hạnh phúc hiện tại cho một tương lai mà chúng ta không chắc có tồn tại hay không. 


Nhà tâm lý học Daniel Gilbert của Harvard đã mô tả hiện tượng này là "Sai lầm về dự đoán hạnh phúc" - con người thường đánh giá quá cao mức độ hạnh phúc mà các thành tựu trong tương lai sẽ mang lại, và đánh giá thấp tác động của công việc hiện tại không hạnh phúc đối với sức khỏe tâm thần.


Sara Blakely - nữ tỷ phú tự thân, người sáng lập Spanx - từng chia sẻ: "Tôi đã dành 7 năm bán máy fax door-to-door vì sợ rời bỏ vùng an toàn. 

Mỗi ngày tôi đều ghét công việc đó, nhưng tôi vẫn tiếp tục vì nó mang lại sự ổn định." 


Chỉ khi dám đầu tư 5.000 USD tiết kiệm để theo đuổi ý tưởng về một loại đồ lót mới, bà mới tìm thấy con đường dẫn đến thành công với đế chế tỷ đô.


----

2. Hội Chứng "Thành Công Theo Định Nghĩa Của Người Khác"


Anh em mình đang sống trong một thế giới, một thời đại mà thành công thường được đo bằng những thước đo bên ngoài: chức danh công việc, thu nhập, và tài sản.


Từ nhỏ, anh em được dạy rằng thành công là trở thành bác sĩ, luật sư, hay kỹ sư - những nghề được xã hội coi trọng. (chính tui cũng thế, cha mẹ tui từng muốn tui làm những công việc mang tính ổn định khi định hướng thi đại học)


Xong rồi sau đó, anh em đuổi theo những mục tiêu không phải của mình. Và ngay cả khi đạt được chúng, chúng ta vẫn cảm thấy trống rỗng. (vì không biết tiếp theo thì sao nữa)


Jeff Bezos, trước khi thành lập Amazon, là một nhà điều hành thành công trên Phố Wall. Ông Nhưng rồi ổng đã dùng "Nguyên tắc Tiếc Nuối Tối Thiểu" để quyết định từ bỏ sự nghiệp đó. 


Ổng đã tự hỏi bản thân: "Khi tôi 80 tuổi, tôi sẽ hối tiếc vì đã không thử hay vì đã thử và thất bại?" 

Câu trả lời đã thúc đẩy ông từ bỏ sự nghiệp "thành công" theo định nghĩa của xã hội để theo đuổi tầm nhìn của riêng mình.


----

3. Hiệu Ứng "Sunk Cost" - Kẻ Thù Vô Hình Của Thay Đổi

Chắc hẳn anh em từng có những suy nghĩ kiểu:


- "Tôi đã dành quá nhiều năm trong ngành này rồi, không thể từ bỏ bây giờ."

- "Tôi đã học bằng này bằng kia, làm sao có thể chuyển nghề?"

- "Tôi đã xây dựng danh tiếng trong lĩnh vực này, không thể bắt đầu lại từ đầu."


Đây là những câu nói điển hình của người mắc phải hiệu ứng "sunk cost" (chi phí chìm) - xu hướng tâm lý khiến chúng ta tiếp tục đầu tư vào một quyết định trước đó dù nó không còn mang lại giá trị.


Ở ĐH Chicago có một nghiên cứu chỉ ra rằng, trung bình một người sẽ mất 2-5 năm để quyết định rời bỏ một công việc không hạnh phúc, chủ yếu vì hiệu ứng này (quá lâu, quá rủi ro đúng không anh em?)


Howard Schultz, người đưa Starbucks từ một cửa hàng bán hạt cà phê nhỏ trở thành đế chế toàn cầu, cũng từng làm việc trong ngành bán lẻ thiết bị gia dụng nhiều năm trước khi tìm thấy đam mê với cà phê. 

Ông đã phải vật lộn với quyết định từ bỏ sự nghiệp đã được xây dựng để theo đuổi tầm nhìn biến Starbucks thành "ngôi nhà thứ ba" - một ý tưởng mà nhiều người cho là điên rồ vào thời điểm đó.


"Cái giá của việc không theo đuổi ước mơ của mình quá cao"

 "Khi bạn đến cuối cuộc đời, bạn sẽ hối tiếc không phải về những gì bạn đã làm, mà về những gì bạn đã không làm."

Schultz đã nói đúng như thế.


------

3 Câu của Richard Branson có thể khiến anh em nghĩ lại

-------


-----

1. "Điều gì làm anh em quên đi thời gian khi đang thực hiện nó?"


Branson luôn theo đuổi những dự án khiến ổng mất track thời gian. "Nếu anh em không tận hưởng nó, đừng làm nó."


Khi còn điều hành Virgin Records, ổng thường bỏ qua bữa ăn, thức trắng đêm để làm việc với các nghệ sĩ vì quá đam mê. Ông không coi đó là công việc mà là niềm vui.


Trùng hợp là Elon Musk cũng chia sẻ nguyên tắc tương tự: "Khi tôi làm việc với tên lửa SpaceX hoặc xe điện Tesla, tôi có thể làm việc 100 giờ một tuần và vẫn cảm thấy phấn khích. Đó không phải là làm việc; đó là đam mê."


Walt Disney, người từng bị đuổi việc vì "thiếu óc sáng tạo", cũng có cùng triết lý: "Chúng tôi không làm phim để kiếm tiền. Chúng tôi kiếm tiền để làm thêm nhiều phim nữa."


Anh em hãy thử làm ngay: 

Mở một file note trên điện thoại và ghi lại mỗi khi anh em thấy mình hoàn toàn đắm chìm trong một hoạt động. Sau 2 tuần, nhìn lại và tìm điểm chung. Anh em sẽ khám phá ra vùng đất mới.


-----

2. "Anh em sẽ làm gì nếu biết mình không thể thất bại?"


Câu hỏi này của Branson đánh thẳng vào nỗi sợ thất bại - rào cản lớn nhất ngăn chúng ta theo đuổi đam mê. Ổng đã lập 400+ công ty, và không phải tất cả đều thành công. Virgin Cola, Virgin Cars, và Virgin Brides đều thất bại. Nhưng ông lại coi đó là những bài học quý giá.


"Không thử, làm sao biết mình có thể thành công? Đừng sợ nói 'có' với cơ hội, rồi học cách làm sau."


Oprah Winfrey cũng có một câu chuyện tương tự. Bà từng bị sa thải khỏi vị trí phóng viên truyền hình với lý do "không phù hợp với truyền hình". Bà chia sẻ: "Thất bại là một cơ hội để bắt đầu lại một cách thông minh hơn."


Anh em có thể thử: 

Viết ra một "danh sách vô tri" - những điều anh em muốn làm nhưng quá sợ thất bại để thử. Chọn một việc nhỏ nhất trong số đó và thử nó trong tuần này, với tư duy "Dám thất bại để học hỏi." (kiểu gì nó chả fail?)


-----

3. "Liệu anh em có đủ dũng cảm để thành công?"


Đây là câu hỏi Branson thường đặt ra khi phải đối mặt với những thách thức lớn. Ổng tin rằng thành công đòi hỏi dũng khí nhiều hơn tài năng.


Ông nói: "Nếu có ai đó đề nghị bạn một cơ hội tuyệt vời mà bạn không chắc mình có thể làm được, hãy nói có - rồi học cách làm sau."


Theo Branson, dũng khí không phải là không sợ hãi, mà là hành động dù đang sợ hãi.


J.K. Rowling, tác giả series Harry Potter, cũng có triết lý sống tương tự. Bà đã viết Harry Potter khi đang là một bà mẹ đơn thân sống bằng trợ cấp xã hội. Bản thảo đầu tiên bị 12 nhà xuất bản từ chối trước khi nó trở nên vĩ đại. Bà nói: "Đôi khi, bạn cần phải vượt qua nỗi sợ hãi để khám phá ra điều tuyệt vời đang chờ đợi ở phía bên kia."


Anh em hãy thử tìm một người bạn tin cậy và chia sẻ với họ một ước mơ mà anh em chưa bao giờ nói với ai. Chỉ riêng việc nói ra điều đó cũng đòi hỏi dũng khí và là bước đầu tiên để biến nó thành hiện thực. Đó là một bước khởi đầu rất tốt.


-------

5 bước kích hoạt đam mê (mà anh em có thể làm luôn)

----------


1.

Phương pháp "10 phút mỗi ngày"


Để khám phá đam mê, anh em không cần phải thay đổi hoàn toàn cuộc sống. Hãy bắt đầu với 10 phút mỗi ngày để khám phá một lĩnh vực mới.


Hãy chọn một chủ đề anh em tò mò và dành 10 phút mỗi ngày để đọc, xem video, hoặc thực hành về nó. Sau một tháng, nếu anh em vẫn cảm thấy hứng thú, hãy tăng lên 20 phút. 


Đây là cách Warren Buffett bắt đầu sự nghiệp đầu tư của mình - dành mỗi ngày một ít thời gian đọc báo cáo tài chính.


2.

Thực hành "Nhật ký năng lượng"


Branson luôn chú ý đến những điều mang lại năng lượng cho ổng và những điều khiến ổng cảm thấy kiệt quệ.


Trong 7 ngày tới, hãy ghi lại mức năng lượng (cảm hứng) của anh em (từ 1-10) sau mỗi hoạt động trong ngày. Cuối tuần, xem lại và xác định những hoạt động nào liên tục cho điểm cao. Đó có thể là manh mối về đam mê thực sự của anh em.


3.

Áp dụng "Quy tắc hai vòng tròn"


Jim Collins, tác giả cuốn "Good to Great", hay khuyên mọi người làm một bài tập đơn giản: Vẽ hai vòng tròn chồng lên nhau. Một vòng tròn đại diện cho "Những gì anh em thực sự giỏi". Vòng tròn còn lại đại diện cho "Những gì anh em thực sự thích làm". Phần giao nhau chính là nơi anh em nên tập trung.


Anh em hãy thử liệt kê 10 điều anh em giỏi và 10 điều anh em thích làm. Sau đó tìm những điểm chung và nghĩ về cách kết hợp chúng trong công việc mới.


4.

Tạo "Hội đồng cố vấn cá nhân"


Branson luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học hỏi từ những người đi trước. Ổng thường nói: "Nếu tôi lắng nghe ý kiến của mọi người nói rằng Virgin Atlantic không thể thành công, tôi đã không bao giờ thử."


Cách áp dụng kỹ thuật này.

Anh em hãy xác định 3-5 người anh em ngưỡng mộ trong các lĩnh vực khác nhau. Tìm hiểu về hành trình của họ qua sách, podcast, hoặc mạng xã hội. 


Nếu có thể, hãy dũng cảm liên hệ trực tiếp và xin lời khuyên. Anh em sẽ bất ngờ về số người sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm. Mọi thứ trong có vẻ khó cho tới khi mình bắt đầu làm nó.


5.

Phương pháp "Thứ Bảy Thử Nghiệm"


Google nổi tiếng với quy tắc "20% thời gian" cho phép nhân viên dành một phần năm thời gian làm việc cho các dự án cá nhân. Gmail, Google Maps đều ra đời từ chính sách này.


Vậy nên cuối tuần này, anh em hãy dành trọn vẹn 2-3 giờ mỗi Thứ Bảy để thử nghiệm một ý tưởng, kỹ năng hoặc sở thích mới. Có thể là nấu một món ăn mới, học cơ bản về lập trình, hoặc viết một bài blog. Điều quan trọng là nó phải hoàn toàn khác với công việc hàng ngày của anh em (không liên quan càng tốt)


---------

Để Ngôi Sao Bên Trong Anh Em Được Tỏa Sáng

----------

Có một câu nói nổi tiếng của Marianne Williamson mà Branson rất thích trích dẫn: "Nỗi sợ hãi lớn nhất của chúng ta không phải là chúng ta không đủ khả năng. Nỗi sợ hãi lớn nhất của chúng ta là chúng ta mạnh mẽ không thể tưởng."


Trong hành trình kinh doanh F&B của mình, tui cũng đã gặp không ít những khoảnh khắc tưởng như muốn bỏ cuộc. Sau này khi đi làm, đào tạo, cố vấn... tui đã học được rằng, chính những khoảnh khắc khó khăn nhất lại là lúc chúng ta phát triển nhiều nhất.


"Không có sự thay đổi nào diễn ra trong dễ chịu cả"


Steve Jobs, người từng bị đuổi khỏi chính công ty do mình sáng lập có một quan điểm mà tui rất thích:

Công việc sẽ chiếm một phần lớn cuộc đời của anh em, và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì anh em tin là công việc tuyệt vời. Và cách duy nhất để làm công việc tuyệt vời là yêu những gì anh em làm.


Anh em không cần phải là một thiên tài như Branson hay Jobs để tìm thấy đam mê thực sự của mình. Anh em chỉ cần đủ can đảm để đặt ra những câu hỏi khó, lắng nghe trái tim mình, và dám hành động - dù chỉ là những bước nhỏ.


Như Branson vẫn thường nói: "Kệ nó đi, cứ làm thôi!" (Screw it, let's do it!). Thường thì, bước đầu tiên luôn là bước khó nhất, nhưng cũng là bước quan trọng nhất.


Hãy bắt đầu hôm nay với một câu hỏi đơn giản:

"Điều gì có thể khiến anh em đam mê đắm chìm vào đó mà không chú ý đến thời gian?" 


Và từ đó, biết đâu anh em sẽ khám phá ra một khía cạnh hoàn toàn mới của bản thân - một khía cạnh đã chờ đợi quá lâu để được tỏa sáng.


#bedifferent #dám_khác_biệt #daretotry #dám_thử

Popular Posts

Labels