TẠI SAO TRONG ĐOÀN MÃ ĐÁO LUÔN CÓ MỘT CON NGỰA NGOÁI ĐẦU? 🐎
Người ta thường treo tranh "Mã Đáo Thành Công" với mong cầu sự hanh thông, "đi là thắng, đi là về".
Nhưng nếu bạn dừng lại quan sát thật kỹ, bức tranh ấy không chỉ có tiếng vó ngựa rầm rập, mà còn ẩn chứa một triết lý nhân sinh cực sâu của người xưa.
Trong tám con tuấn mã đang phi nước đại, luôn có một con vừa chạy vừa ngoảnh đầu nhìn lại phía sau. Tại sao lại như vậy?
Đi nhanh nhưng đừng "đi mù"
Con ngựa quay đầu ấy không phải vì do dự, càng không phải vì mệt mỏi. Nó đóng vai trò là "linh hồn" của cả đàn. Nó quay đầu để nhắc nhở đồng đội:
“Chúng ta đang tiến về phía trước, nhưng đừng quên vì sao mình bắt đầu. Đừng mải chạy theo tốc độ mà bỏ quên những giá trị cốt lõi phía sau.”
Trong hành trình sự nghiệp cũng vậy. Ai cũng muốn Nhanh hơn - Cao hơn - Xa hơn. Nhưng thành công bền vững không chỉ đo bằng tốc độ. Nó đo bằng sự tỉnh táo. Có những lúc chúng ta cần chậm lại một nhịp để nhìn lại hướng đi, nhìn lại con người và cái "gốc" của mình.
Sự kiên định của con ngựa cuối cùng
Có một chi tiết thú vị: Con ngựa cuối đàn tuyệt đối không bao giờ quay đầu. Bởi nếu con dẫn đầu hay con cuối cùng bỏ cuộc, khí thế sẽ tan tác, vận may và công sức sẽ "rơi rớt" dọc đường.
Đó là bài học về sự tận hiến: Đã chọn đường thì phải đi cho trọn. Đã bắt đầu thì không được bỏ dở giữa chừng.
Bức tranh Mã Đáo không chỉ để cầu tài lộc. Người xưa treo tranh là để nhắc mình cách đi đường dài.
Đầu năm mới, tôi muốn chúc toàn thể anh chị em:
Đi bền: Để không gục ngã trước áp lực.
Đi tỉnh táo: Để không lạc mất bản sắc giữa đám đông.
Và đi đến cùng: Để khi nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười kiêu hãnh vì một hành trình trọn vẹn.
Hành trình vạn dặm luôn bắt đầu bằng một bước chân quyết liệt, nhưng chỉ những người biết "nhìn lại" đúng lúc mới là những người về đích kiêu hãnh nhất.
Chúc mọi người một năm: Mã đáo - Và thật sự Thành công! 🥂✨



