Từ một cậu bé lớn lên trong nghèo đói nghĩ rằng cả đời mình sẽ chẳng bao giờ được khoác lên mình bộ đồng phục, phải làm công nhân từ tuổi thiếu niên, mang trên mình thương tật suốt đời vì tai nạn lao động, vừa làm vừa tự học, thậm chí từng cố gắng tutu 2 lần vì quá áp lực học tập lẫn công việc, Lee Jae-myung đã bước qua những tầng sâu nhất của tuyệt vọng để trở thành Tổng thống Hàn Quốc với số phiếu kỷ lục hơn 17 triệu. Hành trình ấy không phải là một câu chuyện “đổi đời” đơn giản, mà là minh chứng cho sức mạnh của ý chí, của niềm tin và của một giấc mơ không chịu khuất phục trước nghịch cảnh.
Trong cuốn tự truyện “Tôi đến được đây là nhờ có ước mơ ấy”, ông viết: “Không bào chữa cho tiền bạc, mà bào chữa cho con người” - một tuyên ngôn ngắn gọn nhưng hàm chứa toàn bộ lựa chọn sống của mình. Với ông, thành công không phải là đích đến cá nhân mà là phương tiện để phục vụ những người yếu thế. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều khi viết lời đề từ đã không gọi ông là một chính khách, mà nhấn mạnh: đó là “một CON NGƯỜI” - một con người trung thực, dám đối diện với bóng tối của chính mình và không ngừng hướng về ánh sáng.
Cuốn sách mở ra từ những ký ức tuổi thơ trong nghèo khó, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những đom đóm nhỏ bé. Hình ảnh ấy trở thành biểu tượng xuyên suốt: ánh sáng không rực rỡ nhưng bền bỉ, giống như nghị lực con người. Từ những ngày làm công nhân, những lần bị bạo lực, cho đến những khoảnh khắc chạm đáy tuyệt vọng, tác giả không né tránh mà đối diện trực diện. Chính trong những “vết thương”, ông tìm thấy ý nghĩa sống - như câu thơ của Rumi: “Vết thương là nơi ánh sáng đi vào bên trong bạn”.
Không chỉ là câu chuyện cá nhân, cuốn sách còn là hành trình của ý thức công dân. Từ việc tự học để thi đỗ luật, trở thành luật sư nhân quyền, đến khi bước vào chính trị, mọi lựa chọn của ông đều xoay quanh một nguyên tắc: đặt con người làm trung tâm. Chính trị, trong cách nhìn ấy, không phải là quyền lực mà là trách nhiệm.
Điểm đáng đọc nhất của cuốn sách không nằm ở việc nó kể một hành trình “từ đáy đi lên”, mà ở cách nó giữ lại sự thật của hành trình ấy. Người đọc không chỉ thấy một con người đã đi xa, mà thấy rõ những lần ông suýt dừng lại. Và chính ở những chỗ tưởng như gãy đổ đó, cuốn sách để lại một cảm giác rất thật: con đường không tự nhiên sáng lên, nó chỉ đủ ánh sáng khi người ta vẫn tiếp tục bước.
Hân Nguyễn
#tongthonghanquoc
#tongthongleejaemyung
#toidenduocdaylanhocouocmoay
#hannguyen_b bb
#binhbanbook


No comments:
Post a Comment