DƯỠNG SINH KHÔNG BẮT ĐẦU TỪ TỦ THUỐC – MÀ TỪ LỤC PHỦ NGŨ TẠNG
Cô bác anh chị thương mến,
Trong mỗi người đều có một tiểu vũ trụ. Mà tiểu vũ trụ ấy – không được vận hành bởi máy móc – mà bởi khí huyết, tạng phủ và nhịp sống thuận tự nhiên. Trong Y học cổ truyền, “Ngũ tạng lục phủ” không chỉ là danh từ sinh lý, mà là một hệ thống sống động – nơi mỗi tạng là một chủ thể biết “vui – buồn – thịnh – suy”, và biết “phản ứng” khi cuộc sống không còn thuận với mình.
Người xưa nói:
“Dưỡng sinh là giữ cho ngũ tạng không loạn, lục phủ không suy, khí huyết không tắc, thần trí không tán.”
Thấu hiểu mối quan hệ giữa các tạng phủ – là đặt tay vào chiếc chìa khóa gốc rễ của sức khỏe.
I. TÂM – NGỌN ĐÈN CỦA CƠ THỂ
Tâm trong Đông y không chỉ là quả tim – mà là “quân vương” của ngũ tạng, là nơi tàng thần, chủ huyết, và điều phối mọi hoạt động sống.
Khi tâm khỏe, giấc ngủ an, thần trí sáng, ý chí vững. Khi tâm suy, con người dễ rối loạn, hồi hộp, ngủ không sâu, hay mộng mị. Đó là khi “ngọn đèn quân chủ” bắt đầu chập chờn.
Dưỡng tâm không chỉ là uống thuốc bổ tim – mà là giữ cho mình sống chân thật, không đa đoan, không giận quá, cũng không vui quá, là để tâm an mà thần không tán.
II. CAN – GÓC KHUẤT CỦA CẢM XÚC
Can chủ sơ tiết, tàng huyết, chủ về gân – và sâu hơn, là góc khuất của cảm xúc con người. Can khỏe thì khí huyết lưu thông, cảm xúc ổn định, mắt sáng, dáng linh hoạt. Can uất thì dễ cáu giận, tức ngực, khó thở, mất ngủ, kinh nguyệt rối loạn, hay thậm chí đau dạ dày mà đi khám không ra bệnh.
Nhiều người bệnh đến phòng khám em, không phải do sai trong ăn uống, mà là do kìm nén quá lâu một điều gì đó trong lòng. Khi khí Can không còn được “sơ tiết” – nó sẽ tìm cách “thoát ra” bằng một triệu chứng nào đó.
Dưỡng Can, đôi khi, không nằm ở việc dùng thuốc – mà nằm ở học cách sống nhẹ lại, buông những thứ không đáng, để dòng khí bên trong được lưu thông.
III. TỲ – NGUỒN GỐC CỦA HẬU THIÊN
Tỳ là nơi hấp thu, vận hóa và sinh khí huyết – được coi là “kho lẫm của cơ thể”, là gốc rễ của phần đời sống mà ta tự tạo ra sau khi sinh (hậu thiên chi bản).
Tỳ yếu thì ăn không ngon, bụng dễ đầy, mệt mỏi, suy giảm miễn dịch, nữ giới thì hay rong kinh, nam giới thì kém sinh khí.
Dưỡng Tỳ không chỉ là ăn nhiều – mà là ăn đúng, đúng giờ, đúng cách, và đúng với thể trạng. Là ăn khi tâm an, nhai khi có mặt với bữa cơm – chứ không phải vừa ăn vừa lo, vừa nuốt vừa nghĩ.
Tỳ chỉ khỏe khi có sự thư thả, có thức ăn ấm nóng, có giấc ngủ đầy và có cảm xúc yên ổn.
IV. PHẾ – CÁNH CỬA CỦA KHÍ TRỜI
Phế chủ khí, khai khiếu ra mũi, chủ về da lông và sự hô hấp – là nơi tiếp nhận khí trời và kết hợp với tinh khí từ thức ăn (Tỳ) và tinh khí từ thận (Thận), tạo ra khí dinh dưỡng nuôi cơ thể.
Phế yếu thì hay cảm lạnh, ho, da khô, dễ viêm xoang, hơi thở ngắn, mệt nhanh.
Dưỡng Phế là học cách thở sâu – chậm – có ý thức, tránh môi trường ô nhiễm, tránh thức khuya, và nhất là biết ngưng đúng lúc để hồi phục. Người sống vội thì phổi yếu, người sống cạn thì khí suy. Tâm trạng lo âu, đau buồn triền miên cũng khiến Phế tổn thương, vì Phế chủ về bi.
V. THẬN – GỐC RỄ CỦA MỆNH
Thận tàng tinh – tinh sinh tủy – tủy sinh não – thận chủ cốt – khai khiếu ra tai.
Thận không chỉ là cơ quan lọc nước, mà là bình ắc quy sinh mệnh, nơi lưu giữ năng lượng tiên thiên mà cha mẹ truyền lại.
Thận suy không chỉ là đau lưng mỏi gối – mà còn là dấu hiệu của lão hóa sớm, suy giảm trí nhớ, tóc bạc, sinh lý yếu, hay sợ lạnh, tiểu đêm nhiều, mộng mị, run chân tay.
Dưỡng Thận là dưỡng gốc – không chỉ bằng thuốc bổ – mà bằng giấc ngủ sâu, tiết dục điều độ, giữ ấm, ăn uống đều hòa, không làm việc quá sức, và sống an hòa. Người càng sống vội, Thận càng hư. Người càng nóng giận, Thận càng hao.
DƯỠNG SINH – KHÔNG PHẢI LÀ CHỈ DÙNG THUỐC
Người hiểu đạo dưỡng sinh không hỏi: “Bệnh này uống thuốc gì cho nhanh khỏi?”
Mà hỏi: “Vì sao cơ thể mình sinh bệnh?” – và “Tạng phủ nào đang suy?”
Rồi bắt đầu chỉnh lại từ gốc:
- Ngủ sớm hơn một giờ, ăn đúng giờ hơn một bữa
- Uống nước ấm đều tay, ngâm chân mỗi tối
- Thở sâu, đi bộ, day huyệt, giữ ấm lưng
- Và quan trọng nhất: Sống thuận – sống nhẹ – sống thật
Cô bác anh chị thương mến,
Ngũ tạng không tách rời nhau – cũng giống như cuộc sống không tách rời cơ thể.
Ngủ muộn vài hôm, lo âu một thời gian, ăn lệch vài bữa… nhìn thì đơn giản, nhưng lâu ngày, sẽ làm lệch một tạng – rồi dần ảnh hưởng đến tất cả.
Dưỡng sinh từ ngũ tạng – là nhìn lại chính mình.
Là để mỗi ngày sống đều mang tính chữa lành – chứ không phải chờ đến khi bệnh mới lo giữ.
Nếu bài viết này khiến cô bác nhận ra điều gì trong cơ thể mình – xin để lại một câu nhắn, hoặc chia sẻ tới người thân. Biết đâu, chỉ cần một lời, lại giúp thêm một người biết cách lắng nghe ngũ tạng của mình lên tiếng.
Thương kính,
Thu Phong – Tâm Đạo Y Quán
Y học cổ truyền – Dưỡng sinh – Dinh dưỡng lâm sàng

No comments:
Post a Comment